Sự im lặng của bà con Việt Nam Kharkov Ukraina có lý.

Discussion in 'Hồ sơ vụ án 1794' started by LG7, May 4, 2010.

  1. mekong

    mekong New Member

    Làm tiền của Phạm Nhật Vượng và Lê Viết Lam nhanh hơn nhà máy in tiền.

    Đọc bài báo "sự im lặng...có lý" trên diễn đàn cong-ly.com của các bạn, thì tôi chợt nhớ ra một câu chuyện của mấy anh em người Việt Nam ở Warshava Balan hè năm 2003. Anh em họ nói là ở bên Ukraina thành phố Kharkov có bọn Vượng và Lam làm tiền dễ nhất trên hành tinh này, bọn họ chẳng đầu tư gì cả, chẳng phải bỏ vốn liếng mà hàng tháng thu về hàng chục triệu USD, thậm chí có ngày bán được cửa hàng hay chỗ bán hàng gì đó mà đem về cho tụi nó hàng mấy triệu Đô-la Mỹ, lúc đầu tôi không tin, sau đó có 2 người ở Kharkov cũng ngồi đấy và bổ sung vào các sự kiện và bằng con số toán học đơn giản...thì lúc đó tôi mới dần dà tin họ, và sau đó thì tôi tự nghĩ là :ừ mà kinh thật, trên thế giới này, ít ra là nơi có đồng bào người Việt Nam sinh sống, thì hoàn toàn không có bất cứ một nơi nào, một nước nào mà tự nhiên doanh nghiệp làm tiền không có gì khó khăn,không bỏ ra một xu vốn, mà chỉ là dùng quan hệ với người bản xứ, và biết sơ hở về kiến thức pháp luật của bà con cộng đồng VN, dân trí cộng đồng còn chưa phát triển và như vậy cố ý đưa toàn bộ cộng đồng đi làm thuê cho họ, thậm chí làm không công cơ, quả thật làm tiền kiểu bọn này thì có đến nhà in tiền của bất kỳ một quốc gia nào cũng không kịp về tốc độ.
     
  2. F111

    F111 New Member

    Đúng,hoàn toàn đúng.May mà bọn chúng dùng bà con bảo vệ vòng ngoài cho họ,thì nó mới lộng hành như vậy.
    Nhưng bọn nó tính trước hết rồi, tất cả con cái của chúng nó đều di tản lâu rồi khỏi Kharkov, để nếu ra có mệnh hệ gì bọn nó rút cho nhanh,thế thôi.
     
  3. nghehaitai

    nghehaitai New Member

    That là buồn quá bà con ạ,nha toi có đứa con đang định bảo lớn lên cho vào trường Mùa Xuân học thì đùng một cái hôm nay họ thông báo đóng cửa???Thế mà trường này đã từng một thời là niềm tự hào của các anh tếchnôcôm và cả cộng đồng kharkov đấy,ko hiểu hôm nào thì các anh ấy hô đóng cửa chợ để mình còn biết đường tính bà con nhỉ???Hóa ra các công trình của họ xây dựng lên chỉ là để rửa tiền và cắm ngân haǹg thôi sao?hay tại con em họ đã rút hết về nước rồi nên con em của người dân tại Kharkov này sống chết mặc bay???Hôm nọ lễ Phật Đản thấy dân tình dến cũng đông,ko hiểu họ có ý định gì về cái chùa tại kharkov này ko biết,nếu họ dùng tiền bẩn để xây chùa thì nên đóng cưa xớm đi kẻo Trời Phật Vật cho Chết ko nhắm mắt,phải ko bà con???
     
  4. NhungT

    NhungT New Member

    Trường "Mùa xuân" đóng cửa? chuyện thật như đùa, bà con nên kiểm tra lại thông tin đi. Đấy là "ngọn hải đăng" cho bộ giáo dục VN ta đấy,chúng tôi không tin.
    Nếu quả thật mà như vậy, thì ông "thánh gióng đi tây" cuốn hết cả bọn nó rồi.
     
  5. Gõ kiến

    Gõ kiến New Member

    Các bác nên kiểm tra lại thông tin, Tin này tôi đã từng nghe cách đây nửa năm nhưng tôi không tin là sự thật, bởi vì mới cách đây chưa đầy 2 tháng bà Đại sứ đã phát biểu trên TTQH và tặng bằng khen to tướng cho Trường mùa xuân và nhấn mạnh mô hình trường này cần nhân rộng cho các cộng đồng Việt Nam trên khắp năm châu cơ mà?
    Nếu như Lê Viết Lam và Bình Cận quyết định đóng cửa trường này thì hóa ra chúng nó không tôn trọng bà Đại sứ à????? Đây là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào ekip Đại sứ mới vì họ đã phóng khoán tặng tới 39 bằng khen. Quả là Lam và đồng bọn chơi bà Đại sứ một vố quá đau rồi.
    Thật không biết đường nào mà lần.
     
  6. mekong

    mekong New Member

    Đấy là gáo axit loãng đấy bác ạ. Do vậy vừa rồi bị ngậm bồ hoàn, có thấy "bà nào" xuống đây đâu.
     
  7. nghehaitai

    nghehaitai New Member

    day la thong tin co that do cac phu huynh di hop ve noi chuyen ,ho con dang ko biet gui con di dau hoc vi da qua muon de xin hoc cho con o truong Tay.Cac anh ay chi can mot cu dien thoai thi ca niem tu hao cua dai su quan da tan thanh may khoi,ba con thay khiep ko???
     
  8. dongloc

    dongloc New Member

    Đứt thật rồi các bác ạ! trường bị xoá sổ rồi, con cái bây giờ không biết đưa đi đâu, vì trường bản xứ họ bảo : nếu bọn mày có nhu cầu thì ít nhất là cuối năm 2009 nên đăng ký ngay, còn bây giờ thực ra mà nói là không còn chỗ. Bực hết chỗ nói cho bọn Vượng-Lam-Bình cận này.Khi có Sứ Quán xuống thì xun xoe,khoe khoang lừa gạt họ, lấy cái oai cho mình, khi họ ra đi thì "thượng cẳng chân,hạ cẳng tay" với bà con ta và cả ĐSQ nữa.Đúng là loại không mang tính người.
     
    Last edited: May 30, 2010
  9. dayBT

    dayBT New Member

    Cũng là may cho bà con ta đấy, vì mấy đứa cháu tôi học ở đó mấy năm rồi và cuối cùng nói như tục ngữ Nga là "không phải cá, mà cũng chẳng phải thịt".Bọn nó chẳng học được gì đâu.Đã sinh sống ở trời Tây thì cứ gửi đi học ở trường Tây cho đàng hoàng.,nếu muốn con cháu mình học tiếng Việt và học văn hoá ẩm thực của nước ta thì hè cho bọn nó về 1-2 tháng ở với ông bà anh em nội ngoại là tốt và thiết thực bằng vạn cái trường đó thôi.
     
  10. NhungT

    NhungT New Member

    Thế mà hôm nay trường vẫn tổ chức bế mạc "vĩnh biệt" các học sinh đấy các bác ạ. Không hiểu họ có phát "bằng tốt nghiệp" không nhỉ?
     
  11. nghehaitai

    nghehaitai New Member

    Chỉ khổ bọn trẻ,nhà trường báo nghỉ học muộn quá ko còn trường nào nhận học sinh nữa nên nhiều cháu chẳng biết vào đâu,thậm trí đút lót cho nhà trường học cũng ko nhận.Thật đúng là các cụ nói Khác máu tanh lòng,con chúng nó cho về hết rồi còng con dân đen thì kệ M chúng mày sống chết mặc bay...
     
  12. NHQuoc

    NHQuoc New Member

    Cuộc gặp gỡ và “đốt tiền”của những anh tài cờ bạc người Việt tại Odessa (1)

    [​IMG]Ảnh minh họa
    Một trong những biện pháp củng cố và xây dựng cộng đồng, mà hội nghị toàn thể hội người Việt Nam tại Odessa đã họp, trong đó có nhấn mạnh đến các biện pháp giáo dục, đồng thời trấn áp các tệ nạn xã hội, nhất là tệ nạn cờ bạc, đây chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Doanh nghiệp Odessa muốn cảnh báo qua bài viết gồm 3 phần về tệ nạn cờ bạc, giúp những ai đang lạc đường nhầm lối sẽ cảnh tỉnh, trước khi hội người Việt Nam sẽ can thiệp bằng những biện pháp mạnh:
    Những bi kịch, nỗi đau tủi phận đến từ chiếu bạc


    Hàng chục người cùng nín thở, mắt dán vào tay người cầm đĩa xóc, đám anh em họ hàng với bác thằng bần tay vung tiền đặt ầm ầm vào hai bên chẵn lẽ, miệng liên tục xuýt xoa, kể cười người thở than khi thắng lúc thua theo từng âm thanh lóc cóc của mấy quân “vị”. Nhiều tay chơi bứt đầu bứt tóc, luôn miệng văng tục vì đặt chẵn nhưng khi mở bát liên tục ra lẻ.


    Đã từ lâu, thú vui giải trí bằng các trò đỏ đen như cá cược bóng đá, đánh bài, xóc đĩa, đã trở thành niềm đam mê độc hại của ngày càng nhiều người trong cộng đồng tại Ukraina. Do đặc thù cuộc sống người Việt mình tại Ukraina là quầy tụ, và kinh doanh chủ yếu là chợ búa nên lượng tiền mặt khi nào cũng sẵn có, nên càng nguy hiểm hơn nhiều. Nơi nào có những nhóm xóc đĩa xuất hiện là nơi đó có nhiều con bạc trắng tay, nợ nần và những gia đình bị xáo trộn, tan vỡ. Theo chân một vài người bạn và có mặt một số nơi đánh bạc, chúng tôi chứng kiến nhiều nỗi đau cháy túi, tủi phận của chính người đánh bạc và những người thân của họ. Nhiều con bạc vẫn luôn nghĩ rằng: “còn đánh thì mới mong gỡ gạc lại được những gì mình đã mất”, nên những bi kịch, những nỗi đau sẽ không bao giờ dừng lại.


    Cuộc gặp gỡ và “đốt tiền”của những anh tài từ bốn miền.


    Tại nhà một đại gia có máu mặt, nhóm xóc đĩa thu hút hơn 30 anh tài đến từ các miền của Ukraina: Kiev, Kharkov,Kherson, Odessa. Trai có, gái có, trẻ có, già có, người thì buôn bán ở chợ, kẻ làm dịch vụ…Nhưng đông nhất vẫn là nhóm người trung niên đang ăn nên làm ra và có của ăn của để. Và còn có những tay chơi là người tóc đã bạc, chân tay lóng ngóng, lẽ ra phải làm gương cho con cháu thì họ làm chuyện ngược lại. Đặc biệt là sự có mặt một nam, một nữ là người có máu mặt đứng ra làm tín.( người đứng ra lấy tiền người thừa đưa cho người cần vay và đứng ra bảo đảm,..)

    H một người có máu mặt và là tay chơi chuyên nghiệp được mọi người trong giới cờ bạc đặt cho biệt danh là H “tưới đậu”(là đặt hay “tưới” bao nhiêu tiền xuống mặt anh ta cũng chiều). H đứng ra làm cái phán: “Đây là cuộc gặp gỡ của những bạn bè anh em từ nhiều nơi nên mọi người phải chơi sằng phẳng, đặc biệt là không được gian lận. Chẳn phải lẽ trái, sau khi tôi xóc xong, mọi người kết chẵn hoặc lẽ thì cứ thế mà đặt cược,...”. Nhìn quanh một vòng, chúng tôi bắt gặp nhiều gương mặt và cặp mắt khát thèm, đang nuôi hy vọng rước lộc từ trò đỏ đen này. Khi thấy một vài người thắng cược có vẽ dễ dàng nên “tham tiền cột mỡ lắm anh leo”.

    • H tuổi chớm 40, người gầy như que củi, luôn mặc áo đỏ, gần như không bao giờ ngẩng lên vì mắt lúc nào cũng dán vào đống tiền đô liên tục được đặt tới. H cầm đĩa bát lên bắt đầu xóc. Hàng chục người cùng nín thở, vểnh tai theo từng động tác vung tay và tiếng kêu lóc cóc của mấy quân “vị”. Giây phút hồi hộp nhất được bắt đầu từ khi chiếc đĩa được đặt xuống thảm nền nhà. Mọi người đua nhau ném tiền, nào đô, nào grip, ầm ầm vào hai mặt. H ngừng lại trong giây lát hình như đang phán đoán và chờ xem có ai đặt thêm tiền hay không. 5- 7tờ 100 đô nữa được ném vào. Tiếng một người vang lên: “Chẵn thừa 500 đô, liền có người hô to:“đát”, nhận chẵn rồi lẻ còn 400 đô khác”. Dường như quá sốt ruột, P bán quần bò, vừa đặt cửa chẵn 500 đô giơ tay kéo chiếc đĩa về phía mình. Lập tức tiếng chửi rủa ồn ào nổi lên. Nhưng rồi tất cả cũng lắng xuống khi H lật chiếc bát úp, 1 trắng 3 đen. P vừa đặt "cửa chẵn" ôm đầu. Tiếng xuýt xoa, tiếng chửi thề, tiếng vơ tiền sột soạt vang lên tạo thành một thứ âm thanh lộn xộn, ồn ào vang nhà.

    “Rung chuông vàng”là cả một nghệ thuật”?!

    H phán: “Chơi xóc đĩa là cả một nghệ thuật, thấy đơn giản là 4 quân “vị” và chiếc bát đĩa nhưng nó có muôn vàn “thiên biến vạn hóa”, có thể viết ra thành sách mai sau để lại cho con cháu “học tập”. Đầy đủ các loại bạc xóc đĩa, nào là: bạc nhớ, bạc cầu, bạc nhảy, bạc đuổi đen, bạc như “ma làm”, bạc khích tướng,…” Theo chúng tôi hiểu thì bạc “khích tướng” là loại bạc đặc biệt và nguy hiểm nhất. Thấy T chủ hàng quần bò lớn ôm trên tay một bọc tiền to, H xởi lởi và đon đã mời chào và ưu tiên chỗ ngồi đễ dễ bề đặt cược nhất. Khi thấy T chơi có phần dè dặt, H bửu môi: “đại gia gì mà đánh đấm chán quá, cứ chơi đi hết tiền sẽ có người bơm cho”. Giữa nơi đông đảo các anh tài, câu khích tướng của H làm T nóng mặt. Hậu quả là 2 xấp tiền đô dày cộm của T nhoánh cái đã bay vèo. Nhìn một vòng thấy mọi người chơi có vẽ cầm chừng, một đệ tử ruột của H dè bửu: “Hôm nay đánh chán quá, các đại gia ở các nơi thế mà chơi “cò con” nhỉ. Chơi như thế này làm sao mà gỡ được. Tối hôm qua ấy à, toàn người ở đây chơi cửa đặt toàn 500-2000đô, chỉ nhìn thấy cũng đủ…mát mắt rồi”.

    Tiêu tan hết sự nghiệp

    Cờ bạc “siêu sao và nghệ thuật” như H mà nhiều khi vẫn thua sạch túi. Bên sòng xóc đĩa chạnh lòng khi thấy H ngồi bó gối nhìn các tay chơi khác vung tiền đặt cược. Hỏi sao không làm cái và tham chiến nữa, giọng H buồn rười rượi: “sạch bách rồi, bay hơn hai cục(20 ngàn đô). Khi đã sa vào cuộc chơi này, tất cả các dân chơi đều “đang đi trên dây”, đã là cờ bạc thường là được thì ham mà thua thì cay gỡ, khi đã mụ mị rồi thì càng gỡ sẽ càng “lội sâu” thêm. Hôm nay được vài quả, vài chục quả thì vui như Tết có khi “ăn non” nghỉ sớm, để rồi ngày mai thôi thì ăn uống, nhậu nhẹt, bạn bè tưng bừng, “nổ pháo” như đêm giao thừa, mua sắm xả láng, cứ gọi là không phải nghĩ! Nhìn thấy cái gì cũng đáng yêu, vợ con hôm nay sao dễ thương thế! Ngon quá, dễ kiếm tiền quá, chỉ cần liều thả xuống vài ngàn đô nhoánh cái thôi đã có vài ngàn ngon ơ! Trong khi đó đi làm “cày” ngoài chợ bục mặt cả tháng cũng chỉ kiếm dăm bảy trăm đô lẻ tẻ, “ngồi mát ăn bát vàng” ai chẳng ham, nhưng có biết đâu sự nguy hiểm đã cận kề và cái giá phải trả là thật đắt!

    Thường kẻ thắng thì ít kẻ thua thì nhiều. Trò đời thắng được tí thì cả chợ cả làng biết, thua thì “niềm đau chôn dấu” rồi gia đình, vợ con sẽ gánh chịu. Đã thua rồi là thấy xót tiền lắm, tiền thắng thì ăn chơi, nhảy múa hết rồi để đến bây giờ khi thua mang tiền nhà đi trả nợ xót lắm. Công sức làm quần quật cả năm có khi chỉ dăm ba trận hay một vài tối là đi tong, mọi dự định cho tương lai vì thế tan tành theo mây khói. Đúng như lời than: cờ bạc nó“bạc” lắm!.

    Đau lắm, tiếc tiền lắm! Phải gỡ thôi, ngay tối mai hoặc tuần này ta sẽ gỡ lại, hôm nay ta xui thì nghỉ một buổi, ngày mai “ khi con tim đã vui trở lại” thì “cày” tiền chơi tiếp. Nhưng gỡ đâu không biết, của cải cứ dần dần đội nón ra đi, tiền của ta cứ “tung cánh mà bay”. Trò đỏ đen khi đã bập vào rồi khi thua rất cay cú muốn gỡ nhanh, muốn gỡ nhanh thì phải “cày” , “cày” tất tần tật các đêm. Lúc đầu thì còn vốn sẽ dễ dàng chơi, nhưng nếu đen cũng chỉ cầm cự được vài ba lần, rồi mất, mất hết, không còn vốn nữa thì vay rồi phải quay để trả nợ, quay tất những gì có thể cho đến khi mất hết tất cả chẳng còn gì. Thế nên nỗi đau trắng tay, tủi phận của chính người đánh bạc và những người thân của họ sẽ chưa có hồi kết.
     
  13. NHQuoc

    NHQuoc New Member

    Cuộc gặp gỡ và “đốt tiền”của những anh tài cờ bạc người Việt tại Odessa (2)

    [​IMG]Đáy bát gắn chíp điện tử
    Một trong những biện pháp củng cố và xây dựng cộng đồng, mà hội nghị toàn thể hội người Việt Nam tại Odessa đã họp, trong đó có nhấn mạnh đến các biện pháp giáo dục, đồng thời trấn áp các tệ nạn xã hội, nhất là tệ nạn cờ bạc, đây chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Doanh nghiệp Odessa muốn cảnh báo qua bài viết gồm 3 phần về tệ nạn cờ bạc, giúp những ai đang lạc đường nhầm lối sẽ cảnh tỉnh, trước khi hội người Việt Nam sẽ can thiệp bằng những biện pháp mạnh.
    Trắng tay mới biết mình bị "chăn dắt"

    “Cờ gian, bạc lận”, câu thành ngữ muôn đời nay của người xưa nhằm răn đe mọi người tránh xa cờ bạc, bây giờ thời hiện đại lại thấy nó càng thấm thía hơn. Thế nhưng với những người tham tiền, có máu đỏ đen, đam mê mù quoáng đã biến họ trở thành “con gà”béo bở cho những tay cờ bạc chuyên nghiệp “vặt lông, làm thịt”, mà cứ ngỡ gặp vận xui nên chấp nhận mình là con mồi để những kẻ cờ bạc cao tay “chăn dắt” và dần dần "xẻ thịt".

    Dân cờ bạc tay mơ ở Ukraina thường kháo nhau về những cái bát đĩa xóc “thửa” có gắn con chíp điện tử, hay quân “vị” có mạt sắt cùng với thiết bị rung để lừa bịp. Nhưng đó chỉ là trò lừa bịp ở Việt Nam hay của vài người Việt ở Nga, mà có giỏi lắm thì cũng lừa được một vài lần rồi “lộ tẩy” ngay, hơn nữa trò lừa bịp này rất nguy hiểm, có thể đánh đổi cả tính mạng. Trên thực tế là chẳng cần những dụng cụ rối rắm ấy, bởi với dân cờ bạc chuyên nghiệp thì khi đã “luyện công” nghe xóc và cảm nhận ở tay đã đến mức “tuyệt kỷ”, cầm bát đĩa lái như lái máy bay, một cái lắc nhẹ cổ tay có tính toán kỷ và chuẩn xác đến từng milimét…chắc chắn gia sản mà các con bạc gà mờ sau bấy nhiêu năm tạo dựng sẽ đổ vèo cho một cuộc chơi. Tìm hiểu kỹ mưới biết là dân cờ bạc chuyên nghiệp ở Ukraina này còn cao tay ấn hơn nữa, với những mánh khóe: chăn dắt, khích tướng, quan hệ làm ăn giữa các anh tài có máu mặt với nhau,...nhằm mục đích lột được của “con gà" kia càng nhiều tiền càng tốt. Chiêu thức của phường cờ bạc chuyên nghiệp tinh vi đến độ khi bị trắng tay, nạn nhân không thể ngờ chính những người "anh em", bạn bè qua lại có vẽ thân thiết với nhau, đồng hội đồng thuyền lại là sát thủ hại mình.

    Ôm hận từ cuộc chinh phạt nơi đất khách

    Tết dương lịch 2007, trong các hộp hàng rau quả mà nhóm dịch vụ làm vận chuyển từ VN sang Nga, có lẫn 3 hộp giấy vuông vắn cở nhỏ, khi người nhận 3 hộp nhỏ này tỏ ra khác thường vì không quan tâm mặc cả về giá cước, làm người dich vụ vận chuyển hàng tò mò. Như để làm tin cho lần sau còn gửi, người nhận bảo rằng hàng gửi chỉ là những đồ vật không có giá trị, một trong hai thanh niên chậm rãi bóc vỏ hộp lôi ra vài bộ bát đĩa sứ Hải Dương, một vài cục biến áp nguồn, sạc pin, vài thứ khác nhỏ nhắn như chuông điện tử, điều khiển từ xa gói kỹ trong những tờ báo cũ nát. "Mấy cái bát đĩa ăn cơm và bộ đồ chơi cho đứa cháu ấy mà" - thanh niên nọ nói. Sau này sự việc cờ bạc lừa bịp, bằng bát đĩa xóc “thửa” có gắn con chíp điện tử, hay quân “vị” có mạt sắt cùng với thiết bị rung ở Mátcơva lộ ra, lúc ấy mọi người mới vỡ lỡ, tất cả đồ nghề này đều được đặt từ VN chuyển sang.

    [​IMG]
    Đáy bát gắn chíp điện tử
    [​IMG]
    Bộ cảm ứng "rung"dấu ở chân

    Nhận lời mấy đại gia ở Matcova mời lên chơi vì nghe hứa hẹn có nhiều phi vụ làm ăn lớn, nội dung cuộc điện đàm xoay quanh vấn đề là hiện có một số lượng hàng lớn áo da xịn của công an tịch thu đang rao bán với giá rất rẻ. Đại gia kia hứa sẽ dắt mối, nhưng bắt buộc mọi người phải lên xem mẫu mã và tự quyết định. Trước đây cũng có một vài người mua được hàng áo da với giá rẻ như bèo, thế nên khi nhận được điện thoại mời chào với một phi vụ ngon như vậy, mấy anh tài mừng thầm bởi cái duyên làm ăn của mình. Chẳng ai bảo ai,nhóm anh tài có máu mặt ở Kharkov, Odessa, khăn gói quả mướp lên đường.

    Ngay tuần đầu tiên của tháng 1/2007, giới cờ bạc ở Matcova cùng các anh tài từ Kharkov, Odessa lên, được một phen nhốn nháo khi hầu hết các con bạc thua đậm, có người thua tới 200 ngàn đô. Bị nướng mỗi người ít nhất là 40 ngàn đô trong vòng hai ngày nhóm anh tài ở Kharkov và Odessa chẳng mảy may nghĩ rằng mình bị các "thầy" cố sát. Khi đi hoành tráng là thế, về đến Ukraina người xanh xao, tóc tai dựng ngược vì thức đêm và xót của, nhưng cũng đành phải chạy ngược xuôi quay tiền chuyển trả cho mấy đại gia ở Mátcơva. Mãi đến sau này khi cờ bạc bip bị vỡ lỡ họ mới biết mình dính đòn của mấy đại gia siêu bịp kia. Anh Đ, một đại gia chuyên buôn bán hàng Mát ở Kharkov kể lại chuyện bị "cắm sừng" đến thảm hại với lời nhắn gửi " Đừng có dại dột để cho bọn xấu “vặt lông” thảm thương như anh nữa".

    Chiêu làm quen và cú dạo đầu êm dịu

    Để tạo vỏ bọc cho việc kiếm tiền bằng cờ bạc,K mua nhà 4 buồng khang trang ở trung tâm thành phố, sắm ô tô cáu cạnh. Với mác đại gia thành đạt K dễ dàng thâm nhập giới làm ăn kinh doanh có máu mặt. Sau khi tiếp cận các đại gia K rủ họ đến nhà chơi, sau bao lần giao du, đến khi đầy đủ nhiều anh tài, K ngụ ý rất bâng quơ là cùng nhau chơi giải trí bằng trò xóc đĩa. Vì bạn bè qua lại mà toàn là những anh tài, nên việc hưởng ứng và chơi như một hình thức“xã giao”cũng là chuyện dễ hiểu. Các đại gia đều biện minh rằng, “chơi xã giao, chơi cho vui", "giải trí chút đỉnh chứ đâu có cờ bạc gì!"... Suy nghĩ ban đầu tưởng chừng như vô hại ấy thực ra ẩn chứa mầm mống của bao điều tệ hại về sau chẳng dễ gì khắc phục được.

    Thói đời, khi người có tiền có của thì rất tự tin, luôn tin vào bản lĩnh của mình, và muốn chứng tỏ điều đó để thể hiện đẳng cấp của mình qua việc chơi bạc. K lại khoa môi múa mép: “bản lĩnh làm ăn như thế nào nó thể hiện ở cách chơi bạc của các bạn”. Ngày đầu chơi các anh tài đánh đâu trúng đấy, ngon quá, dễ kiếm tiền quá, chỉ cần liều thả xuống vài ngàn đô nhoáng cái thôi đã có thêm vài ngàn ngon ơ! Hôm nay trúng quả, bỗng nhiên thấy cuộc đời sao đẹp quá, đáng yêu quá!

    Vậy nhưng từ những ngày sau các anh tài ai cũng đều thua liểng xiểng.Theo P một đại gia về quần bò, sau khi rời nhà K không ai trong nhóm thắng bạc, phần lớn thua cháy túi.P mượn của người làm tín 20 ngàn đô nhưng ngồi không đầy một giờ thua sạch. K khuyến khích: “nếu chơi kiên trì” sẽ thắng, rồi sốt sắng cho mượn tiền để gỡ và động viên: “bạn bè với nhau khi này khi khác, cứ chơi thoải mái đi, không có vấn đề gì phải lăn tăn”. Một số con bạc máu mê mượn tiền chơi tiếp hy vọng để gỡ nhưng đều thua sạch. Mỗi đại gia bị nướng, người ít nhất là 15 ngàn đô trong vòng vài ngày mà chẳng ai mảy may nghĩ rằng mình bị một cờ bạc cao tay “làm thịt”.

    Rửa hận để tiếp tục ôm hận!

    Trò đánh bạc được thì tham đánh mãi, thua thì cay gỡ, khi đã mụ mị rồi thì càng cay, càng gỡ càng dấn sâu thêm. Đây là lúc thời cơ để những tay cờ bạc chuyên nghiệp ra tay, đó cũng là lúc gia sản của các con bạc sau bấy nhiêu năm tạo dựng đang đứng bên bờ vực thẳm. Khi đã bị các tay cờ bạc chuyên nghiệp đưa vào tầm nghắm thì người chơi trắng tay là việc khó tránh khỏi. Không phải ngẫu nhiên mà chẵn có khi đứng hơn 20 “tiếng”(20 lần), ngược lại lẽ cũng vậy, đó là do những “tuyệt chiêu”, nghe, lắc nhẹ cổ tay có tính toán kỷ và chuẩn xác đến từng milimét. Các con bạc “khát nước cứ thế mà uống ừng ực”. Các tay cờ bạc chuyên nghiệp, trong một đêm chơi chỉ chờ những lúc mà con bạc đang cay, đang khát gỡ, đang mụ mi, để rồi ra đòn kết liễu.

    Đau lắm, cay lắm, tiếc tiền lắm! Phải rửa hận thôi, mới hôm qua đây thôi những đại gia cùng hội cùng thuyền còn tay bắt mặt mừng. Vậy mà khi mình thua không một xu dính túi, nợ nần, nay họ đều trở mặt, vay một vài đồng chi tiêu cũng khó. Tiền của mình “đội nón ra đi” mà chẵng có ngày trở lại. Nỗi đau trắng tay, tủi phận đang bắt đầu gặm nhấm ta. Một cuộc đời phiêu lưa, “không biết có ngày mai” từ khi lỡ sa chân vào chiếu bạc đang được bắt đầu.

    Cái máu liều lĩnh với những canh bạc được và mất trong phút chốc, đã ăn sâu vào nhiều người Việt ở nơi đây mà họ không nhận ra điều đó. Nó ngấm vào từng suy nghĩ luôn cầu mong trúng những quả lớn, những hạnh phúc bất ngờ mà không cần phải vất vã bon chen. Đâu phải tại bởi cuộc sống quá khó khăn không lối thoát, mà chỉ bởi lòng tham với những suy nghĩ muốn giật được nhanh chóng tiền của thiên hạ. Một vấn nạn nhức nhối mà chúng ta đối mặt hàng ngày khó có cách giải quyết là nhiều kẻ cờ bạc chuyên nghiệp, lừa đảo, chà xát lên nỗi đau của người khác, mà cứ ngỡ mình là cao tay, có vị trí, có oai, hả lòng khi lừa tiền được của người khác. Tất cả là một canh bạc, ai cũng có lúc như bước vào với giấc mơ hồng để rồi sau đó đa số phải trả giá!
    (Còn nữa)
     

Share This Page