Kỳ 2: Vẽ đường cho hưu chạy

Discussion in 'Thông báo chung' started by Công tố viên, Jun 2, 2010.

  1. Công tố viên

    Công tố viên Administrator

    Tiếp theo phần: Đất lành chim đậu

    Trong các vụ án nổi cộm, hầu hết các tổ chức tội phạm khi bị phá vỡ đều có sự đỡ đầu của các quan chức cao cấp, các quan tham này dựa vào quyền hạn của mình đã bao che cho các hành vi phạm pháp. Mầm móng là từ những ổ nhóm tội phạm nhỏ được sự bảo kê dần dần tạo cho chúng nhiều cơ hội để phát triển thành những băng nhóm tội phạm có tổ chức, hoạt động một cách mạnh mẽ và trắng trợn, xem thường luật pháp, xem trời bằng vung. Chính từ những ô dù bảo kê mà bọn tội phạm đã lộng hành một cách ngang ngược, các cơ quan bảo vệ luật pháp ngại đụng chạm, vì sợ động đến những thế lực trên cao, nên bọn tội phạm lại càng có cơ hội phát triển, thậm chí tại Kharkov dư luận lên án hàng chục năm nay mà vẫn không thấy các cơ quan bảo vệ pháp luật ra tay. Thông thường, khi phá vỡ các băng nhóm tội phạm này thì nhà nước lại mất đi nhiều quan chức trụ cột, còn nạn nhân thì nhiều không kể xiết. Nhưng tại sao xã hội chúng ta lại tồn tại những vấn nạn này, mà những vụ án thì cứ lần sau lại qui mô hơn lần trước? Bởi vì đó chính là sức mạnh của “đồng tiền bẩn” chứa đựng quá nhiều virus, nên khi rơi vào túi ai có hệ thống miễn dịch kém thì người đấy trở thành con bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cho xã hội. Chính những kẻ cầm cân nảy mực nhận những đồng tiền bẩn này đã biến mình thành những “chuyên gia” trong lĩnh vực “vẽ đường cho hưu chạy”, đây là nguyên nhân chính của sự tồn tại và phát triển của các tổ chức tội phạm. Tất cả cũng chỉ là trục lợi cá nhân, tự đánh mất lòng tự trọng, mất đạo đức mà quên đi trọng trách của mình.
    Cộng đồng Việt Nam tai Kharkov lâm vào tình cảnh khốn cùng như ngày hôm nay cũng bởi bọn chợ tặc lừa đảo trong các phi vụ bán cửa hàng công chỗ. Nhiều người trong khu Làng thời đại đã từng “được” công ty của Lê Viết Lam đứng ra hổ trợ, tác động, móc nối với các nhà băng cho vay thế chấp nhà với số tiền cao nhất, nhằm “khuyến khích” những nạn nhân mang tiền đầu tư vào cửa hàng mà chúng đang rao bán. Đến ngày hôm nay có những người cửa hàng đã bị chúng thu lại với lí do chưa trả đủ tiền, vì số tiền thế chấp nhà không đủ để trả tiền đầu tư cho cửa hàng, còn nhà ở thì bị các nhà băng đòi thu hồi vì không có khả năng thanh toán, do mất đi “cần câu cơm” là những cửa hàng chúng đã chiếm đoạt. Cũng bởi vì các cơ quan luật pháp đã nhắm mắt làm ngơ trước những nạn nhân khốn cùng, và họ đã dùng quyền lực của mình bảo vệ, bao che một cách tích cực cho các hành vi trái pháp luật, trái luân thường đạo lý, vi phạm trầm trọng đạo đức kinh doanh của những tên tôi phạm đội lốt doanh nhân. Vì vậy hàng ngàn bà con cộng đồng thì cũng tương ứng với hàng ngàn vụ việc bất công cần phải giải quyết, nhưng tất cả đâu vẫn hoàn đấy, dân kêu cứ kêu, cướp chúng vẫn cướp, bởi cách giải quyết chèn ép của các quan chức luôn đứng về bọn tội phạm. Bản thân các vụ việc xãy ra tại chợ thì cũng ít có bằng chứng cụ thể để chứng minh, cùng với sự làm ngơ của các cấp có thẩm quyền khi nhận được đơn thư khiếu nại, nên những người đi kiện không những không được giải quyết mà còn bị chúng truy tìm để hãm hại đến cùng, cho nên dân thường là những người thua cuộc trắng tay.
    Để chứng minh những điều trên, chúng tôi xin đưa ra một vấn đề có thật, nổi cộm trong cộng đồng. Việc này nạn nhân có đầy đủ các bằng chứng pháp lý nhưng cũng đã bị xử ép, để chúng ta hiểu thêm rằng cả cộng đồng Việt Nam tại Kharkov bị thua cuộc trước loài sói vô nhân tính là điều tất nhiên. Còn vì sao ông Nguyễn Hùng Long bị hãm hại phải ngồi tù đến ngày hôm nay mà Đại sứ quán, cơ quan đại diện chính quyền Việt Nam vẫn im lặng một cách đáng lên án.
    Ông Nguyễn Hùng Long đã đầu tư vào nhà hàng G7 từ khi khu Làng thời đại còn là một đống đổ nát, chưa có người dân nào dám đăng kí mua nhà tại đây. Chính vì vậy Lê Minh Đức, Lê Viết Lam đã mời gọi và đưa ra nhiều ưu đãi để ông Long đầu tư. Ngày khai trương nhà hàng G7 tất cả các “doanh nhân” có máu mặt nhất như Vượng, Lam, Thái, Đức …đều đến tham dự đông đủ nhằm cổ vũ tinh thần cho bà con mua nhà trong Làng thời đại. Khi ông Long mạnh dạn đầu tư, nhà hàng G7 khang trang thu hút nhiều khách hàng thì cũng là lúc bất động sản lên giá, đồng thời bà con cộng đồng Việt Nam nhiều người đã bắt đầu đến mua nhà tại Làng thời đại. Lúc này chúng lộ rõ nguyên hình là những tên lừa đảo, cướp giật với mưu đồ chiếm đoạt tài sản của ông Nguyễn Hùng Long. Chính vì hiểu rõ mưu đồ ấy nên ông Long đã phản ứng dữ dội, và động thái "bất ngờ" từ Đại sứ quán Việt Nam là đã “quan tâm đặc biệt” đến sự việc của ông Nguyễn Hùng Long và “triệu tập” ông lên giải quyết với Lê Minh Đức.
    Vào ngày 9/4/2008 tại cuộc họp để giải quyết vấn đề sân nhà hàng G7 thuộc công ty Vifood, ông Nguyễn Hùng Long đã đưa ra các bằng chứng như:
    - Hợp đồng mua bán bằng tiếng Việt giữa ông Nguyễn Hùng Long và ông Nguyễn Ngọc Tùng, có ghi rõ số tiền ông Long mua bao gồm tất cả các tài sản đã được xây dựng theo thiết kế trên sân trước đó.
    - Hợp đồng ghi nhớ thuê sân 10 năm giữa công ty Vifood và Vinamex, cùng các công văn mà Vinamex đồng ý giao mảnh sân trên cho công ty Vifood để hoàn thiện hợp đồng thuê đất trực tiếp với thành phố Kharkov.
    Các thủ tục chỉ còn một chữ kí cuối cùng thì hoàn tất nhưng công ty Vinamex đã cố ý dừng lại. Các bằng chứng thuyết phục đến mức ngài Lê Tự Dũng An ninh Đại sứ quán phải công nhận rằng: “Hai công ty đều có tính pháp nhân để các hợp đồng có hiệu lực”, tức là các hợp đồng trên đã đủ cơ sở pháp lý về việc Vinamex đã giao mảnh sân trên cho công ty Vifood. Tuy nhiên ngài Nguyễn Văn Thành đã cố tình “lái” sự việc trên sang một khía cạnh khác, đó là ngài đòi hỏi bên Vifood phải có hợp đồng của thành phố thì mới được quyền sử dụng, mà không cần quan tâm đến những điều ông Long đưa ra như:
    - Vinamex không được phép tự ý phá vỡ hợp đồng khi không chứng minh được Vifood vi phạm các điều khoản trong hợp đồng ghi nhớ
    - Việc chưa kí kết hợp đồng với thành phố là do Vinamex đã tự ý dừng lại, trong khi phía ông Long chỉ còn một chữ kí cuối cùng thì đã hoàn tất thủ tục kí hợp đồng thuê đất trực tiếp với thành phố
    - Yêu cầu những gì đã kí kết giữa 2 công ty thì không được phép tự ý thay đổi mà phải thực hiện đến kết quả cuối cùng.
    Ngài Nguyễn Văn Thành đã bỏ qua các bằng chứng và những yêu cầu chính đáng của ông Nguyễn Hùng Long, tức là quyền lợi chính đáng của công ty Vifood. Ngài Nguyễn Văn Thành đã giải quyết như sau: “Công ty Vifood chưa có hợp đồng với thành phố nên Vinamex có quyền thay đổi” đồng thời ngài đưa ra ví dụ “Tôi là người bán nhà, khi tôi đã làm hợp đồng bán một căn nhà rồi, và đã được đặt cọc rồi nhưng về sau giá cả nó khác, hay vì người này đến mua ở cạnh tôi tôi không thích nữa… thì tôi có thể bỏ hợp đồng, hủy hợp đồng” tất nhiên điều ngài nói cũng đúng nhưng chỉ đúng một phần, phần còn lại rất quan trọng là bên phá hợp đồng (bên bán) phải trả lại tiền đặt cọc và bồi thường cho bên mua thì ngài Nguyễn Văn Thành đã cố tình quên đi không hề nhắc đến. Hóa ra người phá hợp đồng “được phép” chiếm đoạt luôn cả tiền đặt cọc, còn người đặt cọc thì mất tiền oan? Đây chính là hành động mà ngài đã thể hiện sự ủng hộ và bật đèn xanh cho Lê Minh Đức và Lê Viết Lam cùng đồng bọn lừa đảo. Mảnh sân trên thực tế theo hợp đồng mua bán thì ông Nguyễn Hùng Long đã thanh toán 75.000 đôla cho Lê Minh Đức để được sử dụng đất và sở hữu các tài sản mà Vinamex đã xây dựng theo thiết kế trước đó, và chính số tiền này là động cơ để công ty Vinamex cung cấp các loại giấy tờ bàn giao mảnh sân trên cho công ty Vifood sử dụng.
    Trên thực tế công ty Vinamex đã kí hợp đồng ghi nhớ, hợp đồng này có tính chất pháp lý cao nhất mà Vinamex được phép kí, vì hợp đồng chính thức chỉ do thành phố kí với công ty Vifood. Cho nên sau khi giải quyết một cách thiên vị thì ngài Đại sứ đã quay sang ông Long hỏi với tính chất áp đặt là “anh có công nhận điều đấy với tôi không?” Do hiểu được kết quả của cuộc giải quyết và những lời phân tích không được "trí thức" nên ông Long đã không đồng ý và xin phép được sử dụng từ “lật lọng” dân dã cho dễ hiểu để kết thúc vấn đề mà ông biết rằng kết quả sẽ không được giải quyết thấu tình đạt lý.
    Để hiểu rõ hơn mời các bạn nghe đoạn băng sau:

    [ESNIPS]d789ad56-27df-48a8-bab8-8a3944e069a6[/ESNIPS]
    Cách giải quyết trên thấy được sự bao che một cách nhiệt tình từ người có uy quyền nhất, chính vì vậy mà một tên đầu trộm đuôi cướp như Lê Minh Đức đã ngông cuồng kiểu chợ búa đứng lên hùng hồn tuyên bố: “Nếu anh Long đưa ra được bằng chứng rằng tôi hay anh Lam hứa giao cho anh mảnh sân ấy thì ngay lập tức tôi cho anh luôn.” Buồn cười khi nghe điều này, đất của nhà nước Ucraina mà anh ta cứ xem như là tài sản riêng của mình, đấy là chưa nói đến khi các công ty thuê đất và được cấp phép xây dựng các công trình có nhiều căn hộ để bán cho dân, khi đã bán hết cho dân thì quyền sở hữu của các công ty này không còn nữa. Vì vậy bộ luật dành cho những ngôi nhà có nhiều căn hộ đã được qui định một cách cụ thể: Là các khu đất, các hệ thống công trình công cộng nhằm phục vụ cho khu nhà trên sẽ tự động chuyển quyền sở hữu cho những người sở hữu các căn hộ trong ngôi nhà ấy, còn công ty xây dựng trở thành người làm thuê, làm dịch vụ chứ không phải là chủ, và có thể được thay thế bằng công ty khác khi những người sống trong ngôi nhà trên không đồng ý dịch vụ của họ.
    Thực ra Lê Minh Đức nghĩ rằng tất cả các vụ lừa đảo kiểu như bán công chỗ ngoài chợ, thì anh ta và Lê Viết Lam luôn là những tên lưu manh lọc lõi, không bao giờ để lại dấu vết. Vì vậy anh ta tin chắc rằng ông Nguyễn Hùng Long không thể đưa ra băng ghi âm hay phim ảnh về sự nhận tiền hay lời hứa gì đấy của Lê Viết Lam hoặc của chính anh ta, nên anh ta đã tuyên bố như vậy. Bản thân quen cách chợ búa, không có trình độ, không hiểu được các công ty làm việc với nhau bằng công văn đơn từ có chữ kí, có con dấu, có ngày tháng hẳn hoi. Trong khi không có sự đồng ý của các ông chủ như Lê Viết Lam và Lê Minh Đức thì giám đốc Vinamex không bao giờ dám kí tên đóng dấu. Chính vì vậy ông Nguyễn Hùng Long không cần phải tìm kiếm bằng chứng đâu xa, ông đã rút từ trong cặp tài liệu của mình công văn có con dấu của Vinamex giao cho ngài Lê Tự Dũng, và chính Ngài an ninh Sứ quán đã dịch ra tiếng Việt rõ ràng: “Công ty Vinamex không phản đối việc Vifood sử dụng mảnh sân 472,5 m2 đất thuộc nhà số 19 phố Kigrgitkai thành phố Kharkov để sử dụng vào mở quán cà phê ngoài trời”. Bằng chứng hiển nhiên như vậy, có dấu sống của công ty Vinamex mà anh ta đang làm chủ đã làm cho tất cả những người tham dự phải im lặng, nhưng cuối cùng đâu vẫn hoàn đấy. Bản chất cướp thì vẫn là cướp và lừa đảo cũng vẫn là lừa đảo mà thôi.
    Một thành phần cặn bả của xã hội làm gì có uy tín, có danh dự để giữ lời hứa nhưng lại múa chân múa tay, múa môi múa mép kiểu giang hồ trước các vị quan chức có địa vị cao quí, có trình độ học thức cao, đại diện cho chính quyền Việt nam tại Ucraina mà không hề ngần ngại. Lý do tại sao? Mời các bạn lắng nghe đoạn băng sau để đánh giá sự việc.

    [ESNIPS]560a7b2b-2520-4c04-87a5-4821e73c9f64[/ESNIPS]
    Theo bài báo của phóng viên Hà Trang với tựa để “Lập trang wed để bôi nhọ người khác” nói rằng: “Nhà hàng bị phá dỡ nên Long và Thiện cho rằng nhóm các ông L.V.L. và T.Đ.T. đã chủ mưu hại mình…” Đây là thông tin hoàn toàn sai sự thật. Ngày 20/8/2008 chính công ty Vinamex dưới sự điều khiển của Lê Minh Đức và Lê Viết Lam đã khống chế, phá dỡ toàn bộ sân nhà hàng với lý do: "Công ty Vifood xây dựng trái phép" (trong khi hợp đồng mua bán nói rõ sân đã được Vinamex xây dựng trước khi bán cho ông Nguyễn Hùng Long) và "tiện tay" Lê Minh Đức, Lê Viết Lam chiếm đoạt luôn các tài sản khác trị giá hàng chục nghìn đôla mà cho đến ngày hôm nay vẫn đang lưu giữ tại kho của Vinamex nhưng không muốn trả lại, còn trang wed Công lý được thành lập từ tháng 1 năm 2007, tức là trước khi nhà hàng bị phá dỡ là 20 tháng. Wedsite này là của bà con cộng đồng, được đăng tải những thông tin có thật và đang mong chờ các cơ quan luật pháp quan tâm. Nhưng đến hôm nay, vẫn chìm trong im lặng một cách đầy hoài nghi. Còn phóng viên Hà Trang từ trên trời rơi xuống, chụp mũ ngay cho wed Công lý là "bôi nhọ" các ông Lê Viết Lam, Trần Đức Tựa làm cho cả cộng đồng phẩn nộ. Bản thân bà Nguyễn Thy Oanh rất bức xúc với bài báo trên, bà sẵn sàng kết hợp với các cơ quan pháp luật và báo chí để làm rõ tất cả các vấn đề, liên hệ qua số điện thoại 380572 624274 và e-mail: [email protected]. Bà cũng nhờ chúng tôi nhắn gửi đến các cơ quan bảo vệ luật pháp và các phương tiện thông tin đại chúng rằng bà sẵn sàng minh oan cho chồng bằng mọi biện pháp có thể, và tuân thủ đúng theo luật pháp của Việt Nam cũng như nước sở tại qui định.
    Chúng tôi xin đăng trích một số hình ảnh để minh chứng cho những điều mà chúng tôi đã nói ở trên.

    [​IMG]
    Ngày khai trương sân nhà hàng G7 đã được xây dựng


    [​IMG]
    [​IMG]
    Chính những doanh nhân này đang đứng trên mảnh sân trong ngày khai trương và sau đó đã vô tâm phá dỡ toàn bộ

    [​IMG]

    Không gian đầm ấm khang trang được nhiều khách hàng yêu thích


    [​IMG]
    [​IMG]

    Sân nhà hàng đã bị phá hủy và Lê Viết Lam đã cố tình dựng lên 2 hàng tôn (kiểu trẻ con) che cửa nhà hàng

    [​IMG]
    [​IMG]
    Dân kêu vẫn cứ kêu, Lam cướp vẫn cứ cướp. Nếu bạn đã từng ở Kharkov thì bạn dễ dàng nhận biết đây chính là những người có tiếng, giàu có trong việc kinh doanh tại chợ Barabasova bằng chính đôi tay và khối óc của mình.​
     

Share This Page